Tần Mục buồn bực: "Sao lưng của bà bà lại không khòm? Thật giống như bà bà hưng phấn đến nỗi đang lăn lộn trên giường... "
Đến ngày thứ hai, Tần Mục rời giường, phát hiện Tư bà bà không ở trong phòng, tuy nhiên trên bàn cũng đã chuẩn bị điểm tâm kỹ càng.
Thiếu niên rửa mặt một hồi, ăn bữa sáng, xuống lầu thì thấy Tư bà bà và người mù, hai người đã chuẩn bị kỹ càng xe bò và chuyển tất cả dầu muối tương dấm tơ lụa mua được lên xe.
Chỉ là để Tần Mục buồn bực chính là, người mù đang buộc ba con bò vào trước xe bò, sau xe còn kéo theo ba con bò lớn nữa.
Sáu con bò lớn kia nhìn thấy Tần Mục thì trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi, run lẩy bẩy.
"Bà bà, không phải chúng ta đã bán sáu con bò rồi sao?" Tần Mục dò hỏi.
Tư bà bà ngáp một cái, lơ đễnh nói: "Tối hôm qua mất ngủ, bà bà liền ra ngoài mua sáu con bò."
Tần Mục nửa tin nửa ngờ, chỉ thấy sáu con bò kia lắc đầu liên tục, không biết muốn nói gì, nhưng chỉ có thể kêu ò ò.
Xe bò chạy khỏi thành, lúc này vẫn còn sáng sớm, trên đường đã có mấy chiếc xe ngựa, người thôn quê vào thành mua đồ đang thừa dịp sáng sớm về thôn, hy vọng có thể trở về thôn trước lúc trời tối.
Xe Tần Mục chạy tới ụ tàu, nước sông cuồn cuộn, rất xiết, bên bờ sông đã có thật nhiều thôn dân đang tế Thần sông, gọi Phụ giang cự thú. Bên bờ từng con từng con Phụ giang thú mũi to đang hưởng thụ nhang thơm các thôn dân dâng lên, phun ra từng cái từng cái vòng khói, có một số Phụ giang thú đã mang theo thôn dân mua sắm đầy đủ bắt đầu đi về nơi xuất phát.
Người mù ở bờ sông dâng hương, gọi một con Phụ giang thú, đút đồ ăn, Tần Mục lái xe bò chạy lên lưng Phụ giang thú, con cự thú này liền bắt đầu chạy về hướng thượng du.
Nước sông mênh mông cuồn cuộn chảy, tuôn trào từ tây sang đông, khi đến đây bọn họ là từ thượng du trôi xuống, mà hiện tại lại là từ hạ du đi ngược chiều, lực cản ắt phải rất lớn.
Tuy nhiên tốc độ của Phụ giang thú cũng không chậm hơn chút nào lúc đi xuống, với tốc độ này, chỉ cần nghỉ ngơi ở miếu Nãi Nãi một đêm, ngày thứ hai liền có thể tới Tàn Lão thôn.
Trong lúc vô tình đã đi được hơn năm mươi dặm đường thủy, biểu hiện của Tư bà bà khẽ nhúc nhích, đứng dậy mang theo cái rổ nhỏ của mình, cười nói: "Việc của ta đến rồi, người mù, các ngươi đi trước đi."
Người mù gật đầu, nói: "Làm việc cẩn thận."
Tư bà bà đột nhiên tung người lên nhảy vào bầu trời, biến mất không còn tăm hơi.
Tần Mục ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Tư bà bà đã nhảy đến không trung, một lát sau cũng không có rơi xuống.
Ngược lại người mù quá quen chuyện này, không để ý lắm, hai tay chống trượng đón gió mà đứng.
Qua không lâu, Tần Mục đột nhiên nhìn thấy giữa không trung phía sau bọn họ có một đám mây đột nhiên trở nên đỏ au, tiếp theo trời hạ mưa máu, trút xuống như nước, không bao lâu liền nhuộm đỏ cả Dũng Giang!
"Trên trời xảy ra chuyện gì?"
Tần Mục mới vừa nghĩ tới đây, đột nhiên bên trong huyết vân một cái đầu lâu rớt xuống, rơi tõm vào trong sông.
Tần Mục sởn cả tóc gáy, trong nháy mắt khi cái đầu kia hạ xuống dòng sông thì hắn thấy rõ đó là khuôn mặt của phụ nhân mặt vàng mà hắn đã gặp một lần trong phủ thành chủ!
Tần Mục ngẩng đầu, bên trong đám mây kia đã xảy ra chuyện gì?
Trận mưa này tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, rất nhanh mưa rào ngừng lại, vừa nãy mưa máu nhuộm đỏ dòng sông tựa hồ chỉ là ảo giác, nước sông tuôn trào, lại khôi phục vẻ trong veo.
Tần Mục lau sạch vết máu trên người, đợi một lúc lâu, Tư bà bà vẫn chưa hề xuất hiện, mà người mù lại bình chân như vại, không lo lắng chút nào.
Đúng lúc này, Tần Mục đột nhiên cảm giác được phía hạ du Dũng Giang truyền đến gợn sóng làm người ta sợ hãi, kinh thiên động địa, cực kỳ đáng sợ, thậm chí ngay cả con Phụ giang thú dưới chân bọn họ cũng trở nên nôn nóng bất an, tốc độ đột nhiên tăng lên, nhanh chóng bơi về hướng thượng du.
Đột nhiên lỗ tai người mù giật giật, quát lên: "Mục nhi, đứng vững nếu không muốn ngã xuống!"
Tần Mục vội vã đứng vững, hai chân phảng phất mọc rễ nẩy mầm trên lưng Phụ giang thú, lúc này hắn nghe được một loại tiếng rít kỳ dị từ phía sau lưng truyền đến, vội vã quay đầu nhìn lại, không khỏi ngơ ngác.
Chỉ thấy dòng sông rộng lớn sau lưng bọn họ đang nhanh chóng dâng lên, tiếp tục dâng lên, nước sông vậy mà đang chảy ngược từ hạ du lên thượng du!
Giờ phút này mặt sông phía hạ du đã cao hơn hai bờ sông hơn mười trượng, sóng lớn trắng như tuyết dâng lên ngập trời, mạnh mẽ đập thẳng về hướng bọn họ bên này!
Con sóng lớn kia cách bọn họ càng lúc càng gần, bọt nước điên cuồng tuôn ra, nhấn chìm rừng rậm hai bên bờ sông, sóng lớn đáng sợ kia mãnh liệt sôi trào, từ tiếng rít đã biến thành tiếng nổ kinh thiên động địa, phảng phất mấy trăm luồng sấm sét đang nổ vang trong thung lũng!
Tần Mục sởn cả tóc gáy, chỉ thấy bọt nước dư thừa của sóng lớn kia tản đi, rồi biến thành một bàn tay cực kỳ lớn, bàn tay này hầu như rộng bằng mặt sông, từ hạ du mạnh mẽ đẩy lên hướng thượng du!
Người mù vẫn bình tĩnh ung dung như cũ, tựa hồ không có lưu ý đến tình cảnh kh*ng b* sau lưng.
Bàn tay khổng lồ do nước sông tạo thành kia rất nhanh đã tới phía sau bọn họ, cách bọn họ còn có trăm trượng, nhưng vào lúc này, đột nhiên bàn tay lớn tan vỡ, hồng thuỷ gào thét chạy chồm, văng khắp nơi, sóng nước vọt tới nhấc con Phụ giang thú dưới chân bọn họ lên cao hơn mười trượng, sau đó hạ xuống.