Tần Mục bị nàng nắm tay, chỉ cảm thấy tay của cô bé mềm mại mịn màng, khiến lòng hắn rung động, tuy nhiên lòng dạ độc ác của Phó Đình Nhạc vẫn khiến cho hắn cực kỳ khó chịu.
Hắn quay đầu nhìn lại, trên bình đài trong hồ, Phó Đình Nhạc cắt mười ngón tay của đối thủ xuống, nhưng vẫn không dừng lại, ngược lại tiếp tục cắt cổ tay của đối phương, hưng phấn đến càng giống dã thú hơn cả dã thú.
"Đây là một người điên! Tuy nhiên nói đi thì cũng nói lại, vị công tử Đình Nhạc này thật giống có chút liên quan với mình."
Tần Mục suy tư, năm đó Tư bà bà nhặt được hắn từ bờ sông, bởi vì sợ hắn chết yểu, liền lẻn vào Tương Long thành bắt thành chủ phu nhân vừa sinh con trai không được bao lâu, biến thành một con bò sữa nuôi nấng Tần Mục, để Tần Mục sống qua thời kì chết non.
Lúc đó con trai của thành chủ phu nhân sinh ra, hẳn là Phó Đình Nhạc này.
Tần Mục uống sữa mẹ hắn lớn lên, liên hệ giữa hai người chính là chỗ này.
Tần Mục quay đầu lại, thiếu niên trên bình đài trong hồ kia đã không thể cứu, bởi vì trăm long tệ, hắn tiến vào phủ thành chủ đánh lôi đài, dám đi vào, tự nhiên là có chút bản lĩnh, lại không nghĩ rằng sẽ mất mạng.
Bên trong Trấn Giang lâu ca múa mừng cảnh thái bình, Tần Mục theo Linh Dục Tú vào trong, chỉ thấy trong lầu vũ nữ đang nhảy múa, năm ngón tay của những vũ nữ này xẹt qua không trung, phát ra tiếng vang leng keng giòn giã, là âm thanh phát ra từ nguyên khí của các nàng, một cái ngẩng đầu, một cái nhún chân, đều kèm theo âm luật.
Vừa nhảy múa uyển chuyển, vừa có thể sử dụng nguyên khí xuất ra ca khúc tuyệt vời, khiến Tần Mục tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Hai bên lầu các thì lại có thật nhiều bàn trà, rất nhiều người dung nhan bất phàm đang ngồi trên mặt đất, uống rượu mua vui, có người thưởng thức ca vũ, có người thì lại nhìn về phía bình đài trong hồ, thưởng thức quyết đấu.
Tình hình trên bình đài đã cực kỳ thê thảm, thiếu niên mình đồng da sắt kia đã bị hành hạ đến không còn hình người, thế nhưng bên trong lầu lại không có ai lên tiếng ngăn lại.
Linh Dục Tú lôi kéo Tần Mục, đi thẳng tới một cái bàn trà ngồi xuống mặt đất bên cạnh, thoải mái, không hề có ý tứ khách khí.
Ngồi bên trong Trấn Giang lâu đều là cường giả đến từ các nơi, uy vũ bất phàm, nhìn thấy một đôi thiếu niên nam nữ đi tới này, ai nấy đều kinh ngạc, nhưng cũng không mở miệng hỏi.
Trong lòng bọn họ một đôi người ngọc này chắc là đệ tử của vị cao nhân nào đó, cũng nhân cơ hội Trấn Giang lâu lần này đến tham gia trò vui, mở mang tầm mắt.
Trên bàn trà trước mặt đều là kỳ trân dị quả, món ngon sơn hào hải vị, các loại kỳ trân dị thú được chế biến muôn màu muôn vẻ, tươi mới ngon miệng, khiến Tần Mục thèm nhỏ dãi.
Hắn bị Tư bà bà kéo đi bán dê bò, mua đồ, buổi tối còn chưa có ăn cơm, đã sớm cảm thấy đói bụng.
Tần Mục nếm thử đồ ăn trước mặt, ánh mắt sáng lên, chỉ cảm thấy đầu lưỡi đều muốn tan ra, không nhịn được chuyên tâm đối phó món ngon sơn hào hải vị trước mặt. Ngược lại Linh Dục Tú tuy nói có chút đói bụng nhưng chỉ ăn hai miếng liền dừng đũa, rất thú vị nhìn hắn ăn như hùm như sói.
Ngồi ở bàn trà bên cạnh Tần Mục chính là vị Giáo chủ phu nhân xinh đẹp chấn động toàn thành kia, c*̃ng rất thú vị nhìn Tần Mục và thiếu nữ bên cạnh hắn.
"Nàng đến cùng có phải là Tư bà bà hay không?" Tần Mục thầm nghĩ.
Ngoại trừ nàng ở ngoài, còn có một người thỉnh thoảng liếc về phía Tần Mục bên này, Tần Mục nhận ra được ánh mắt của người này, ngẩng đầu nhìn lại, hơi run run, người này một thân giáp trụ, mặc dù là dự tiệc c*̃ng không cởi giáp trụ ra, chính vị tướng quân trẻ tuổi Tần Phi Nguyệt từng có duyên gặp gỡ hai lần trên Dũng Giang kia.
"Tần Phi Nguyệt cũng ở nơi đây? Hắn không về Duyên Khang quốc sao?"
Tần Mục vô cùng kinh ngạc, sau đó lại vùi đầu đối phó đồ ăn trước mặt. Linh Dục Tú cười nói: "Vị tiểu tướng quân kia vẫn đang nhìn ngươi đấy, hắn nhận ra ngươi?"
Tần Mục nuốt thức ăn trong miệng xuống, suy nghĩ một chút, nói: "Từng có hai lần gặp mặt, bên cạnh hắn còn có một tên Thất công tử mập mạp, không biết đi nơi nào."
Linh Dục Tú giận dữ, nhéo lên cánh tay hắn một cái.
Tần Mục không biết cô bé này tức giận cái gì, thầm nghĩ: "Cô bé này thật là kỳ quái, tướng quân Tần Phi Nguyệt kia c*̃ng rất kỳ quái, lúc cô bé này véo mình hắn suýt nữa nhảy lên, lại nhịn xuống. Bị nhéo chính là mình, lại không phải hắn, hắn đau cái gì... "
Đột nhiên, một ông lão mở miệng nói: "Thành chủ, bên ngoài là lệnh lang sao? Thực sự là có bản lãnh. Nghe tiếng Đình Nhạc công tử đã lâu, chính là võ giả trẻ tuổi mạnh nhất trong Tương Long thành, hiện giờ xem ra quả thực bất phàm."
Phó Vân Địch cười nói: "Bách Thiện lão nhân quá khen. Tiểu nhi chỉ là học chút pháp môn thô lậu, làm trò cười cho người trong nghề."
Vị Bách Thiện lão nhân kia cười híp mắt nói: "Cũng không phải là như vậy. Từ lâu đã nghe Đình Nhạc công tử chính là võ giả số một trong phạm vi ngàn dặm, năm ngoái Đình Nhạc công tử liền trải qua ba trăm năm mươi hai trận khiêu chiến, đánh chết ba trăm năm mươi hai tên võ giả đến từ các nơi, không người nào có thể chạy trốn khỏi tay hắn. Tuổi còn trẻ liền có sức chiến đấu cỡ này, thực là tuyệt vời."
Tần Mục nhíu nhíu mày, tiếp tục chuyên tâm ăn cơm.
Phó Vân Địch vội vã cười nói: "Những người tiểu nhi đánh chết đều là vứt bỏ dân bên trong Đại Khư, nếu là nơi khác đến, tiểu nhi vẫn sẽ lưu tình."
Bách Thiện lão nhân cười nói: "Bên trong vứt bỏ dân c*̃ng không thiếu cường giả, bản lĩnh của công tử Đình Nhạc xác thực tuyệt vời." Dứt lời than thở không ngớt.
Phó Vân Địch ha ha cười nói: "Tiểu nhi là người thành thật, không c**ng b*c người khác tỷ thí cùng nó, đều là đi trên đường mời những vứt bỏ dân bên trong Đại Khư này đến đây đánh lôi đài, thưởng tiền tài. Tiếc rằng người chết vì tiền chim chết vì ăn, những vứt bỏ dân này vẫn là nối liền không dứt tới khiêu chiến tiểu nhi, kết quả đều nộp mạng. Trăm long tệ này của tiểu nhi lại chưa từng tốn qua. Nói đến, tiểu nhi thực sự là sẽ sống qua ngày đây." Dứt lời, cười ha ha.
Mọi người c*̃ng hùa theo cười to lên.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên nụ cười của một lão giả mặt đen chợt thu lại, âm thanh như sấm, che khuất tiếng cười của mọi người: "Giáo chủ phu nhân, phu nhân đã nghiên cứu Đại Dục Thiên Ma kinh nhiều năm, hiện nay có thể cho chúng ta c*̃ng mở rộng mắt hay không?"