Sông xuân ấm dần, sau lần Tần Mục và Ngô nữ phá tan đập băng, đã qua mười mấy ngày, bên bờ sông liễu xanh um tùm, hoa thơm chim hót, đã không còn băng triều.
Giữa sông, Tần Mục đang chạy vội đột nhiên dừng bước, thế nhưng thân thể lại không chìm xuống nước, trái lại đứng trên mặt nước, lòng bàn chân của hắn b*n r* từng vệt gợn sóng, gợn sóng tuôn về bốn phía, rất là đẹp đẽ.
Hắn đang dùng Huyền Vũ nguyên khí điều khiển thế nước, làm cho bản thân không cần chạy cũng có thể đứng trên mặt nước như giẫm trên đất bằng.
Dùng Huyền Vũ nguyên khí khống chế nước, hắn đã nắm giữ bí quyết trong đó nên vận dụng như ý.
Vù --
Âm thanh lợi kiếm phá không truyền đến. Giữa sông, Tần Mục rút kiếm ra, Thiếu Bảo kiếm trên hất giữa vuốt dưới bổ, thân động kiếm động, triển khai đều là động tác đơn giản nhất.
Khoảng thời gian đó tới nay, hắn theo trưởng thôn học tập kỹ xảo vận dụng kiếm cơ bản nhất, ngoại trừ đâm, còn học được các kỹ xảo phách, liêu, quải, vân, điểm, băng, tiệt, tiễn, mạt.
Chỉ là trưởng thôn vẫn chưa truyền thụ cho hắn bất kỳ kiếm pháp nào, chỉ để hắn không ngừng luyện tập động tác đơn giản nhất, ngày qua ngày.
Mà bờ sông, người mù chống gậy đứng đó không nhúc nhích, tựa như một bức tượng.
Sau khi Tần Mục và Ngô nữ từ biệt ở hẻm núi trở lại thôn, đã nói cho người trong thôn biết chuyện bản thân phóng thích Ngô nữ, nhắc tới Tiểu Lôi Âm tự, đám người Mã gia liền cấm hắn rời khỏi thôn, cho dù ra khỏi thôn c*̃ng nhất định phải có thôn dân đi theo.
Trên mặt sông, tiếng gió càng ngày càng vang, mỗi lần Tần Mục xuất kiếm đều nhấc lên một cơn sóng gió, động tác vận dụng kiếm cơ bản nhất mà trưởng thôn truyền thụ rơi vào tay hắn lại bùng nổ ra uy lực kinh người!
Mỗi một lần hắn luyện tập, sóng gió trong sông càng lúc càng lớn, càng lúc càng nhanh, hắn đâm ra một chiêu kiếm mặt sông liền nứt ra hơn mười trượng, sâu đến hơn trượng, cá lớn và thú sông dưới đáy đều không dám tới gần.
Tần Mục dùng kiếm vẩy một cái, nước sông bay lên trời, hóa thành bọt nước lả tả trút xuống, lại dùng kiếm hất lên, nước sông hóa thành rồng nước chênh chếch lao ra.
Dù chỉ là dùng khí ngự kiếm đơn giản nhất, nhưng vào tay hắn uy lực lại mạnh đến đáng sợ.
Hắn tu luyện những động tác trụ cột nhất này đã hơn hai năm, thuộc lòng từ lâu, chỉ là trưởng thôn vẫn không truyền cho hắn chiêu thức hoàn chỉnh nào.
Đột nhiên, lỗ tai người mù giật giật, cao giọng nói: "Mục nhi dừng lại, có thuyền tới."
Tần Mục thu kiếm, cắm Thiếu Bảo kiếm vào kiếm nang sau lưng, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một chiếc lâu thuyền đang chạy từ thượng du xuống, trong lòng ngẩn ra, chiếc thuyền này chính là lâu thuyền vẽ bản đồ địa lý Dũng Giang kia.
Chiếc lâu thuyền này từ thượng du chạy về, chắc là vẽ xong đường thủy Dũng Giang.
Hắn xê dịch bước chân, tránh khỏi đường thủy mà lâu thuyền đi qua.
Lâu thuyền xuôi dòng mà xuống, tốc độ cực nhanh, rất mau đã đến trước mặt hắn, trên thuyền truyền đến một tiếng than thở: "Đứng trên sông bất động, công phu rất giỏi, nguyên khí rất thâm hậu."
Tần Mục theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy vị Tần tướng quân kia đang đứng ở đầu thuyền, bên cạnh còn có một thiếu niên mập mạp, cầm quạt giấy trong tay, đang nhìn về phía hắn.
"Huyền băng trong Long cung!"
Trong lòng Tần Mục nghiêm nghị, hắn nhìn thấy một khối huyền băng to lớn, bên trong có một viên Long châu lơ lửng, còn có một cánh tay nắm lấy Long châu này!
Hắn chỉ thấy được bấy nhiêu, đồ vật phía dưới khối băng bị mạn thuyền ngăn cản, nhưng dù vậy hắn cũng biết huyền băng này và cánh tay kia là từ đâu mà có.
Hiển nhiên là lúc đoàn người của vị tướng quân đo đạc bản đồ địa lý Dũng Giang thì phát hiện Long cung dưới đáy sông, tìm tới đó và phát hiện Cố Ly Noãn cùng ấu long bị Long châu phong ấn!
Giờ phút này, ấu long hẳn là c*̃ng ở bên trong huyền băng. Chỉ sợ vị tướng quân này cũng không chém giết hồn phách Long mẫu, chỉ là cất hồn phách Long mẫu đi để duy trì huyền băng không thay đổi.
Mục đích của hắn có lẽ là vì ấu long trong băng, nếu huyền băng tan ra thì ấu long sẽ chết ngay. Chắc là hắn chuẩn bị mang huyền băng tới Duyên Khang quốc, mời cao nhân trị liệu ấu long, vì lẽ đó nên chưa cứu Cố Ly Noãn.
"Là thiếu niên đứng cùng Ma viên trên đỉnh núi kia."
Thiếu niên mập mạp như trẻ con kinh ngạc nói: "Không nghĩ tới nguyên khí của hắn hùng hồn như thế, còn mạnh hơn ta một chút."
Đột nhiên, bên trong băng truyền đến âm thanh của Cố Ly Noãn: "Ta cảm giác được Thiếu Bảo kiếm! Tần Phi Nguyệt tướng quân, dừng thuyền, Thiếu Bảo kiếm của ta ngay gần đây, tiểu tử thúi gạt ta c*̃ng ở phụ cận!"
Lâu thuyền dừng lại, ánh mắt vị Tần tướng quân kia rơi vào người Tần Mục, nói: "Ngươi lừa gạt lấy Thiếu Bảo kiếm của Thái Tử Thiếu Bảo?"
Tần Mục nói: "Hắn muốn ăn ta, vì thế ta gạt lấy kiếm của hắn. Ngươi mang hắn ra khỏi long cung, có thể lấy vỏ kiếm cho ta luôn hay không? Có vỏ kiếm mới đủ bộ."
Ánh mắt Tần Phi Nguyệt lấp lóe, nói: "Cho ngươi? Đây là kiếm của triều đình, không thể cho ngươi, mời trả Thiếu Bảo kiếm lại cho triều đình."
Tần Mục lắc đầu, buồn bực nói: "Ta dựa vào bản lĩnh gạt được, vì sao phải trả lại?"
Thiếu niên mập mạp như trẻ con kia chính là "Thất công tử", nghe vậy bật cười, nói: "Thiếu niên này nói chuyện rất thú vị đây."