"Lời này vừa đúng lại vừa không đúng."
Tần tướng quân cười nói: "Đại Khư hình thành ra sao đã không thể nào khảo chứng, tuy nhiên năm đó, khi Duyên Khang quốc ta kiến quốc thì đạt được Thần dụ (chỉ dụ của Thần), trong Thần dụ nói Đại Khư là địa phương bị Thần vứt bỏ, để những thổ dân bị Thần vứt bỏ kia ở lại Đại Khư không được đi ra, nếu như có dân bị vứt bỏ đi ra thì giết chết không cần luận tội. Nghe nói, ngoại trừ Duyên Khang quốc thì các quốc gia khác c*̃ng đều chiếm được Thần dụ tương tự. Chỉ là, ở nơi này cũng không chỉ có thổ dân của Đại Khư sinh sống, còn có một số người cùng hung cực ác, cùng đường mạt lộ c*̃ng sẽ lựa chọn tiến vào Đại Khư tị nạn. Theo ta thấy, những người này còn nguy hiểm hơn cả vứt bỏ dân của Đại Khư!"
Thất công tử hiếu kỳ nói: "Ta ở biên quan nhìn thấy có đội buôn ra vào Đại Khư, vì sao Duyên Khang quốc ta còn muốn làm ăn cùng vứt bỏ dân ở Đại Khư này?"
"Công tử có chỗ không biết, tuy rằng Đại Khư cằn cỗi thế nhưng sản vật phong phú, thiên tài địa bảo đếm không xuể, chúng ta chỉ cần dùng dầu muối tương dấm, những thứ không đáng tiền, liền có thể đổi lấy thiên tài địa bảo, da thú quý giá, cớ sao mà không làm?"
Tần tướng quân nói: "Những năm gần đây biên quan và Đại Khư bù đắp cho nhau, đã kiếm được không biết bao nhiêu tiền tài, trợ giúp quân dụng, lúc này mới khiến cho Duyên Khang quốc ta binh cường mã tráng, hơn xa quốc gia khác."
Thất công tử hỏi: "Lỡ có vứt bỏ dân của Đại Khư lẫn vào biên quan, há không phải là khéo quá hóa vụng sao?"
"Năm đó đồng thời truyền xuống cùng Thần dụ còn có vài món bảo vật, gọi là Thị Kính, treo lơ lửng trên mấy tòa hùng quan tiến về Duyên Khang, chỉ cần là vứt bỏ dân của Đại Khư thì sẽ bị Thị Kính soi ra. Quốc sư suy đoán, khả năng vứt bỏ dân nắm giữ huyết thống không giống chúng ta, chỉ là ông ấy đã kiểm tra thân thể của vứt bỏ dân nhưng vẫn chưa phát hiện có cái gì không giống."
Tần tướng quân cười nói: "Hàng năm mấy toà hùng quan kia đều bắt được rất nhiều ma dân muốn trốn vào Duyên Khang ta, có một số xử tử ngay tại chỗ, cũng có một ít bị đưa tới vùng mỏ đào mỏ, có thể sống một hai năm liền coi như là không tồi."
Lâu thuyền dần dần đi xa, Tần Mục đứng ở trên vách núi, khen: "Người kia thật là lợi hại, thị lực cực mạnh, chẳng trách tuổi không lớn lắm liền có thể làm tướng quân! Hắn vẽ bản đồ địa lý Dũng Giang, lẽ nào Duyên Khang quốc định dùng binh với Đại Khư sao?"
Trong lòng hắn có chút kỳ quái, rõ ràng Đại Khư là địa phương rất cằn cỗi, đâu đâu cũng có hung hiểm, hơn nữa mỗi khi mặt trời xuống núi thì sẽ có bóng tối tập kích, hắn cũng không coi trọng chuyện Duyên Khang quốc dụng binh với Đại Khư.
Nếu quân đội của Duyên Khang quốc đến ít quá thì chưa đủ nhét kẽ răng dị thú của Đại Khư, nếu đến nhiều, vậy thì khi màn đêm buông xuống, những binh sĩ này có thể núp ở chỗ nào?
Bởi vì nguy hiểm và hung hiểm của Đại Khư thực sự quá nhiều, dẫn đến không có người nào có thể thống trị Đại Khư.
Duyên Khang quốc c*̃ng không được.
Nếu Duyên Khang quốc xâm lấn, chỉ có thể ngã lộn nhào mà thôi!
Đột nhiên, Tần Mục nhớ tới một chuyện, vội vàng nói: "To con, ngươi lập tức trở về Trấn Ương Cung, hủy diệt địa đồ Đại Khư trên vách tường!"
Ma viên đứng dậy, nắm Long Tượng lên, cao giọng rống, nhảy lên lưng Long Tượng, Long Tượng lập tức chạy như điên.
"Duyên Khang quốc đã bắt đầu đo đạc bản đồ địa lý Dũng Giang, lỡ như tìm được bản đồ trong Trấn Ương Cung kia thì đối với bọn họ mà nói chính là như hổ thêm cánh." Sắc mặt Tần Mục âm tình bất định, thầm nghĩ.
Tuy rằng hủy diệt địa đồ là rất đáng tiếc, thế nhưng hắn đã khắc sâu bản đồ Đại Khư vào trong óc, sẽ không quên.
Cũng không lâu lắm, mặt sông đột nhiên trở nên đỏ lòm, Tần Mục hơi run run nhìn về hướng thượng du, chỉ thấy nước sông vọt tới đỏ hơn so với hạ du!
"Công tử, trên sông có thi thể!" Đột nhiên Hồ Linh Nhi cả kinh kêu lên.
Tần Mục c*̃ng nhìn thấy thi thể kia nhưng không nói ra, hắn nhìn về hướng thượng du thì thấy càng nhiều thi thể đang trôi xuống. Dưới nước có cá lớn, thú sông, giờ phút này nổi lên mặt nước, từng mảng từng mảng bọt nước nhào lên, nhân cơ hội ăn những thi thể này, rất là náo nhiệt.
Tần Mục mở Thần Tiêu Thiên Nhãn ra, nhìn thấy một khuôn mặt chìm nổi bất định trong nước, thân thể hơi chấn động, những thi thể này chính là những người lúc trước chạy ngang qua Thúy Vân cốc!
Nước sông cuồn cuộn, màu nước càng đỏ, thậm chí ngay cả băng trôi cũng bị nhuộm đỏ.
Điều này không phải chỉ trăm bộ thi thể là có thể làm được!
Dũng Giang rất lớn, rộng chừng hơn mười dặm, thế nước chảy xiết, máu tươi trăm người không thể nhuộm đỏ Dũng Giang.
Vẻ mặt của Tần Mục cứng đờ, hắn nhìn thấy thi triều từ thượng du vọt xuống!
Không chỉ là thi triều, hơn ngàn bộ thi thể lẫn vào từng khối từng khối băng trôi hình thành băng thi triều!
Nghĩ đến những người này đều là cường giả đến phục kích vị tướng quân kia, số lượng rất nhiều, từng nhóm đi tới thượng du Dũng Giang, dự định bày trận mai phục, thế nhưng lại bị vị tướng quân kia chém giết!
Hình thành băng thi triều, điều này nói rõ những người này tử vong hầu như cùng một lúc!
Bọn họ hầu như đồng thời tử vong, bị vị tướng quân kia hoặc là cường giả trên lâu thuyền chém giết!
Tần Mục lấy lại bình tĩnh, đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy tình cảnh khốc liệt như vậy, khốc liệt hơn tình cảnh tàn sát mà khi còn nhỏ hắn theo Tư bà bà đi đỡ đẻ ở thôn lân cận nhìn thấy!
Năm đó, hắn bị dọa đến hồn phách rời khỏi thân thể, được Tư bà bà bắt trở về, hiện tại dù rằng hắn đã là võ giả, nhưng nhìn thấy loại tình cảnh này thì hồn phách vẫn cứ dao động.
Quá thảm.