Có lẽ vì cảm thấy mình là người duy nhất bị cắn nên hơi khó chịu, Khương Thành túm lấy áo của hắn, cúi đầu, cũng cắn lại một cái lên cổ đối phương, giờ thì công bằng rồi.
Khương Thành ngẩng đầu, nheo mắt lại, mang theo ánh nhìn chất vấn đối diện với Thường Trạch: “Anh chỉ muốn thấy em mặc đồ nữ thôi đúng không? Rốt cuộc ấp ủ âm mưu này bao lâu rồi?”
“Chỉ muốn thấy em mặc.” Thường Trạch sửa lại lời cậu: “Những người khác anh không quan tâm, cũng không có hứng thú.”
…
…
Mọi chuyện kết thúc cũng đã gần mười giờ tối, toàn bộ đống đồ ăn trên bàn lẩu vẫn còn nguyên si chưa ai động vào, sau trận vận động kịch liệt, cả hai đều mệt lử nằm bẹp trên giường.
Có thể nói là hai bên đều mang thương tích. Trên cổ, xương quai xanh và khắp cơ thể Khương Thành đều bị để lại dấu vết bị xâm chiếm, còn Thường Trạch thì cũng bị cào cắn không ít.
Hai người ôm nhau, trao nhau nụ hôn dài, cùng hít hà mùi mồ hôi từ cơ thể đối phương.
“Đói không? Hay là giờ ra ngoài ăn chút gì đó?” Thường Trạch bóp nhẹ cằm cậu hỏi.
“Hình như không đói lắm, nhưng em hơi khát.”
“Muốn uống gì? Để anh đi lấy cho.”
Khương Thành bắt chước giọng điệu lúc trước của Thường Trạch, chọc hắn: “Lấy một chai sữa gà đi, nhờ phước của con gà nào đó mà em bị hắn ép khô rồi.”
“Sữa gà nhà họ Thường có được không? Hàng nội địa chính hãng, chỉ tiêu thụ tại chỗ, trên thế giới này chỉ có một, không có chi nhánh.”
“Được rồi!” Khương Thành cười đạp hắn một cái: “Mau mang bia lạnh trong tủ lạnh qua đây cho em!”
Khi Thường Trạch mang hai chai bia vừa mở nắp quay lại phòng, Khương Thành không nằm yên trên giường mà nhặt đại một chiếc áo len xám rộng thùng thình mặc vào, ngồi trên bệ cửa sổ châm thuốc, nhàm chán nhìn màn đêm tĩnh mịch bên ngoài.
Chiếc áo len chỉ vừa che qua hông, để lộ đôi chân thon dài trắng nõn, cậu lười biếng ngáp một cái, như con mèo con duyên dáng vươn vai.
Dưới ánh đèn bàn vàng nhạt, cảnh tượng trước mắt toát lên một vẻ đẹp khó tả.
Thường Trạch mê mẩn ngắm nhìn, đứng ngơ ngác trước cửa vài giây, sau đó mới bước lại gần người yêu đang ngồi trên giường.
“Bia lạnh của em đây.”
“Cảm ơn.”
Khương Thành đưa tay định nhận lấy, Thường Trạch lại ngửa cổ uống một ngụm, sau đó cúi xuống ghé sát mặt Khương Thành, miệng đối miệng mớm bia cho cậu.
Khương Thành uống không kịp, một chút bia chảy ra khỏi khóe môi, Thường Trạch dùng lưỡi l**m sạch giúp cậu.
“Sao anh gian xảo quá vậy.”
Thường Trạch khẽ cười, không để tâm, giơ thứ khác trong tay ra trước mặt Khương Thành: “Mang cho em thêm một thứ nữa.”
“Đó là gì vậy?”
“Album ảnh hồi nhỏ của anh, muốn xem không?”
“Muốn chứ!”
Khương Thành nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, nhào đến gần Thường Trạch, nhất thời sơ ý quên mất đau đớn trên mông, thế là đau đến nỗi kêu oai oái.
Thường Trạch vội bế cậu trở lại giường: “Đã bảo là ngoan ngoãn nằm nghỉ mà, để anh bôi thuốc cho em nhé?”
“Để sau đi, bây giờ xem ảnh trước đã!”
Thường Trạch chỉnh lại tư thế, tìm một chiếc gối mềm kê mông cho Khương Thành, vòng tay ôm cậu ngồi trong lòng mình.
Hai người vừa uống bia lạnh, vừa cùng nhau xem lại thời thơ ấu của Thường Trạch.
“Tấm này em xem rồi mà!”
“Em xem rồi á?”