Ngay hôm trước ngày tôi chuẩn bị bỏ cuộc, mua vé rời đi.
Tôi lê tấm thân mệt nhoài, bước vào quán mì duy nhất còn mở cửa trong thị trấn.
Bà chủ là người phụ nữ trung niên tính tình sảng khoái,
thấy tay tôi quấn bột thạch cao liền lo lắng hỏi:
“Cô gái, tay làm sao thế? Đánh nhau à?”
Tôi cười khổ, không đáp.
Trong lúc chờ mì, tôi quen tay lấy tấm ảnh ra, đặt lên bàn, ngẩn ngơ nhìn.
Bà chủ bưng mì tới, vô tình liếc qua, bỗng “Ủa” một tiếng.
“Cậu trai này… hình như tôi gặp ở đâu rồi…”
Tim tôi lập tức thắt lại, đập dồn dập, tôi kích động nắm chặt tay bà:
“Dì, dì từng gặp anh ấy ở đâu? Dì xem kỹ lại đi!”
Bà bị tôi hù đến sững người, chau mày nhớ rất lâu, rồi vỗ đùi cái “bốp”:
“Tôi nhớ ra rồi! Ở cái kho phế liệu phía tây thị trấn, từng có một người kỳ lạ sống ở đó, gần như quanh năm không bước chân ra ngoài.
Hai năm trước, chồng tôi đi thu mua phế liệu, hình như trông thấy một lần.
Khá giống chàng trai trong ảnh này đó!”
“Nhưng mà… mặt anh ta có vết sẹo dài, đi đứng thì khập khiễng.
Sau nghe nói đã dọn đi, chẳng rõ đi đâu.”
Sẹo?
Khập khiễng?
Tim tôi lại chìm xuống.
Giang Trì vốn là tinh anh trong đội, thể lực tuyệt vời, sao lại…
Nhưng dẫu sao, đây cũng là manh mối duy nhất.
Tôi để lại tiền mì, chưa kịp ăn miếng nào,
lao ra khỏi quán như kẻ mất trí, chạy thẳng về phía tây thị trấn.
Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ có một ý nghĩ.
Cho dù là ảo giác.
Cho dù là lừa gạt.
Tôi cũng phải tận mắt nhìn cho rõ!
Trong màn đêm, kho xưởng bỏ hoang trông vừa âm u vừa tàn tạ.
Tôi đẩy cánh cửa sắt, mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.
Bên trong trống rỗng, ánh sáng từ điện thoại quét qua, trên nền đất phủ đầy một lớp bụi dày.
Manh mối duy nhất, đứt đoạn.
Nỗi thất vọng khổng lồ nhấn chìm tôi, tôi khụy xuống, ôm gối bật khóc.
Bảy năm chờ đợi và dối gạt, vượt ngàn dặm tìm kiếm, cuối cùng hóa thành hư không.
Đúng lúc ấy, từ góc tối vang lên một tràng ho khàn nén.
Tiếng khóc của tôi nghẹn lại, ngẩng phắt đầu nhìn.
Trong bóng râm, một bóng dáng cao lớn từ từ đứng dậy.
Ngược sáng trăng, tôi không nhìn rõ mặt, chỉ thấy được một đường nét.
Tim tôi lập tức dồn lên tận cổ họng.
“Là ai?” – giọng tôi run run vì sợ hãi.