“Cái còi ấy… anh sẽ tìm người sửa lại cho em…”
Tô Vãn có thật sự lỡ tay không, tôi thấy rõ mồn một.
Tôi gườm chặt, từng chữ nghiến qua kẽ răng:
“Tránh ra!”
Căn phòng nhà họ Lục đang ríu rít nói cười, thoáng chốc chìm vào chết lặng.
Các bác, các thím vội vã vây lại khuyên tôi:
“Niệm Niệm, con bình tĩnh đi.”
“Hôm nay là lễ Trung Nguyên, đừng vì một món đồ nhỏ mà làm mất hòa khí, Vãn Vãn chắc chắn không cố ý đâu.”
Tất cả mọi người đều khuyên tôi, đều trở thành lá chắn cho Tô Vãn.
Tôi mặc kệ, lao thẳng tới, muốn lôi con người tội đồ đang nấp sau lưng Lục Ngôn ra ngoài.
Nhưng anh ta theo bản năng lấy thân mình che chắn, cánh tay như gọng kìm, giữ chặt Tô Vãn.
Vài người thím cũng nhào tới kéo tôi, miệng liên tục nói gì đó.
Tai tôi ù lên, chẳng còn nghe được gì nữa.
Trong lúc hỗn loạn, không biết ai đã đẩy một cái, tôi lảo đảo ngã xuống.
Đầu va trúng góc bàn trà, đau nhói, óc như nổ tung.
Tô Vãn rúc vào góc tường, khóc thút thít như con hươu hoảng loạn.
Sắc mặt Lục Ngôn trầm xuống, cuối cùng cũng buông cô ta ra, bước nhanh tới định đỡ tôi.
Anh nhìn chằm chằm vào vết máu tràn ra nơi thái dương tôi, giọng run rẩy:
“Đụng chỗ nào rồi? Để anh xem!”
Tôi nhìn khuôn mặt đầy giả dối lại chan chứa quan tâm ấy.
Y hệt bảy năm trước, khi anh từ đống tro tàn lửa cháy được cứu ra, chạy tới tìm tôi.
Vẫn là bộ dáng đầy thương tiếc, đầy quan tâm đó.
Rõ ràng tôi đâu phải không có anh thì không sống nổi.
Rõ ràng có rất nhiều người từng yêu thương tôi.
Thế nhưng bảy năm nay, tôi lại sống như một hồn ma vất vưởng không nhà.
Bao nhiêu ấm ức chẳng nói được, phút chốc vỡ òa.
Khi anh vừa cúi người lại gần, tôi dồn hết sức, giáng cho anh một cái tát nảy lửa.
Âm thanh giòn giã vang khắp phòng khách.
Tư thế khom người của Lục Ngôn khựng lại, bàn tay vươn ra dừng lửng giữa không trung.
Mắt tôi đỏ ngầu, gào thét như phát điên:
“Tại sao anh còn đến tìm tôi?”
“Trong lòng đã có người khác, không muốn cho tôi bước vào cửa, vậy tại sao còn đến tìm tôi?!”
Đáy mắt Lục Ngôn thoáng hiện kinh hoảng:
“Em… em có phải là…”
Chắc anh ta đã có một giây hoài nghi, rằng tôi đã biết được sự thật.
Nhưng lập tức, trưởng bối nhà họ Lục nhảy vào che chở:
“Niệm Niệm, kết quả gieo đồng xu không thuận, A Ngôn còn buồn hơn ai hết!”
“Sao con có thể nói nó không muốn cho con vào cửa? Chẳng lẽ nó dám báo sai kết quả à?”